Tôi luôn dành sự coi trọng lớn cho những thời giờ được ngồi yên ngắm đường phố, hay đưa tâm trí vào một cuộc dạo chơi. Lớn rồi thì vẫn giống trẻ con thôi, vẫn thích và kiếm tìm sự rảnh rang, nhẹ nhõm. Một thời gian trước, tôi từng mân mê cái suy nghĩ rằng những lúc thơ thẩn và mơ mộng thật ra là một dạng biểu hiện không-mấy-phổ-biến của hiệu năng. Khi tâm hồn đi chơi, tôi đang cho phép nạp vào mình những chất liệu mềm mại để tưới tắm mảnh đất nơi những ý tưởng quan trọng được sinh khởi. 3 giờ ngồi chơi đổi 1 ý tưởng làm thay đổi cuộc chơi, thay vì 30 giờ phơi mình trước máy tính để đổi lấy không gì cả ngoài thần kinh rệu rã.
Giờ thì điều đó vẫn (thi thoảng) đúng – tôi vẫn để ngỏ tâm trí cho nó đi những nơi nó cần để tìm về những thứ tôi cần, song chẳng phải vì thế mà những giờ ngồi chơi mới trở nên đáng dành dụm.
Tôi cũng không nghĩ cần thảnh thơi để sạc năng lượng cho những hăng say sắp sửa. Tôi không còn cố gắng gắn mục đích cho việc ngồi chơi.
Vì ngồi chơi đơn giản là ngồi chơi thôi. Chẳng quan trọng lắm nếu những giờ ngắm phố có đem lại cho tôi ý tưởng gì, hay phục vụ mục tiêu nào kế đó hay không. Quan trọng nhất đời là tôi đã gặp gỡ rất nhiều bình yên trong những ngày cho phép nhu cầu rong chơi chiến thắng mọi khát khao vẽ vời cơ nghiệp.
Tôi đã gặp gỡ bình yên, và đã thấy những hẫng hụt trong lòng vơi đi như cây mùa trút lá.





Bình luận về bài viết này