Có một chi tiết trong cuốn “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” của Haruki Murakami mà tôi rất thích, đó là việc tác giả luôn dừng tay khỏi bản thảo ở đúng khúc cảm xúc đang… tuôn trào nhất. Trái với cách làm thông thường – dừng viết khi cạn ý, Haruki Murakami luôn bỏ lại những tâm tưởng chưa khơi ở bàn làm việc.
Lý do của ông rất đơn giản: điều này giúp ông giữ lại sự háo hức để ngồi xuống viết tiếp vào sáng hôm sau.
Chi tiết này đã thay đổi gần như hoàn toàn cách tôi nhìn nhận việc viết lách và một số khía cạnh khác trong cuộc sống. Và, nó cũng gợi tôi nhớ đến một lời khuyên trong cuốn “Dấn thân” (Lean In), rằng phụ nữ thực sự nên cho phép bản thân nhận những công việc/vị trí có tính thử thách ngay trước giai đoạn chuẩn bị sinh, bởi một công việc thú vị sẽ giúp họ có động lực đi làm trở lại sau kỳ “nghỉ” dài. Tất nhiên, nếu đó là điều họ thật sự muốn.
Tôi không nghĩ ‘triết lý’ này áp dụng cho mọi cá nhân và mọi trường hợp, vì nhiều người thuộc kiểu làm tới cùng chứ quyết không bỏ ngang. Song với riêng mình, tôi thấy nó hữu ích trong những hoạt động không mấy ‘nghiêm trọng’ như viết lách tự do, tập thể dục, ăn chơi và trải nghiệm.
Chẳng hạn như, thay vì để tâm trí và những ngón tay mệt ngặt trên bàn phím như ngày trước, tôi xách người lên đi tập hay cho mèo ăn, giữa lúc đang viết hăng.
Những thứ Bảy buổi chiều 5 rưỡi, tôi chạy và dừng lại trên băng ở quãng vừa cảm thấy cơ thể mình sực cháy, để ngày sau còn háo hức.
Mỗi lần thưởng một món ăn, thức đồ, tôi không chọn ăn no căng cho thỏa mà dừng đũa khi cơn thèm hẵng còn dâng, để lần sau lại ghé.
Những niềm háo hức vừa tới lưng chừng, là niềm háo hức còn thời rạo rực.




Bình luận về bài viết này