Dừng lại giữa lưng chừng

Có một chi tiết trong cuốn “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” của Haruki Murakami mà tôi rất thích, đó là việc tác giả luôn dừng tay khỏi bản thảo ở đúng khúc cảm xúc đang… tuôn trào nhất. Trái với cách làm thông thường – dừng viết khi cạn ý, Haruki Murakami luôn bỏ lại những tâm tưởng chưa khơi ở bàn làm việc.

Lý do của ông rất đơn giản: điều này giúp ông giữ lại sự háo hức để ngồi xuống viết tiếp vào sáng hôm sau.

Chi tiết này đã thay đổi gần như hoàn toàn cách tôi nhìn nhận việc viết lách và một số khía cạnh khác trong cuộc sống. Và, nó cũng gợi tôi nhớ đến một lời khuyên trong cuốn “Dấn thân” (Lean In), rằng phụ nữ thực sự nên cho phép bản thân nhận những công việc/vị trí có tính thử thách ngay trước giai đoạn chuẩn bị sinh, bởi một công việc thú vị sẽ giúp họ có động lực đi làm trở lại sau kỳ “nghỉ” dài. Tất nhiên, nếu đó là điều họ thật sự muốn.

Tôi không nghĩ ‘triết lý’ này áp dụng cho mọi cá nhân và mọi trường hợp, vì nhiều người thuộc kiểu làm tới cùng chứ quyết không bỏ ngang. Song với riêng mình, tôi thấy nó hữu ích trong những hoạt động không mấy ‘nghiêm trọng’ như viết lách tự do, tập thể dục, ăn chơi và trải nghiệm.

Chẳng hạn như, thay vì để tâm trí và những ngón tay mệt ngặt trên bàn phím như ngày trước, tôi xách người lên đi tập hay cho mèo ăn, giữa lúc đang viết hăng.

Những thứ Bảy buổi chiều 5 rưỡi, tôi chạy và dừng lại trên băng ở quãng vừa cảm thấy cơ thể mình sực cháy, để ngày sau còn háo hức.

Mỗi lần thưởng một món ăn, thức đồ, tôi không chọn ăn no căng cho thỏa mà dừng đũa khi cơn thèm hẵng còn dâng, để lần sau lại ghé.

Những niềm háo hức vừa tới lưng chừng, là niềm háo hức còn thời rạo rực.

Bình luận về bài viết này

Bài viết khác

  • Tính đến thời điểm hiện tại, 2025 là năm mình học được nhiều bài học quan trọng nhất về communication, cả trong công việc lẫn đời sống cá nhân. Những người quen mình từ năm 2023 trở đi không phải ai cũng biết mình có background về báo chí, từng làm marketing và xây dựng…

  • Chào mọi người, Năm mới chỉ cách chưa đầy ba tuần nữa. Mình nói với bạn bè rằng, mình cảm thấy năm nay trôi qua nhanh một cách ảo diệu và hình như không chỉ mình mình có cảm giác này. Trong những ngày cuối năm, một trong các hoạt động mình phải thực hiện…

  • Nghĩ về networking sau một thập kỷ

    Chào mọi người, Tuần vừa rồi, mình trở về trường cũ – Trường Chính sách công và Quản lý Fulbright (FSPPM), Đại học Fulbright Việt Nam để tham dự Lễ Kỷ niệm 30 năm thành lập Chương trình giảng dạy Kinh tế Fulbright (mà giờ chính là FSPPM). Cộng đồng học viên và cựu học…

  • Chào mọi người, Sáng nay, hai vợ chồng mình đi ăn sáng và cà phê trên phố. Trên đường đèo nhau đi, mình chợt nhớ về những ngày còn là học sinh cấp Hai, cấp Ba và thường phải đi học thêm một môn gì đó vào sáng Chủ nhật, thậm chí cả chiều. Mặc…

  • Có một chi tiết trong cuốn “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” của Haruki Murakami mà tôi rất thích, đó là việc tác giả luôn dừng tay khỏi bản thảo ở đúng khúc cảm xúc đang… tuôn trào nhất. Trái với cách làm thông thường – dừng viết khi cạn ý, Haruki Murakami…

  • Chào mọi người, Trong mấy tháng trở lại đây, mình tìm tòi nhiều về các chương trình học bổng nhằm chuẩn bị cho một số kế hoạch phát triển bản thân sắp tới, và một quảng cáo thế này đã xuất hiện trên Facebook mình: Trong suốt những năm tháng làm ban tổ chức của…

  • Của hồi môn mà bố mẹ để lại cho tôi

    Chào mọi người, Ngày hôm nay kỷ niệm một năm (9/11/2024 – 9/11/2025) Lễ Ăn hỏi của mình và chồng. Nhân dịp có “nhà” mới (chiếc blog này), mình muốn đăng lại bài viết mà mình đã viết dành tặng riêng bố mẹ sau ngày Ăn hỏi. Bài từng được đăng trên Facebook cá nhân…

  • Chào mọi người, Tháng Mười Một đã đến và năm 2025 lại sắp sửa kết thúc. Nhìn lại mười tháng vừa qua, ngoài công việc chính mình làm thì còn có một nội dung đã chiếm khá nhiều thời của mình mỗi tuần: ứng tuyển các chương trình (gồm hội thảo, hội nghị chuyên đề,…

  • Hà Nội đã chớm Đông

    Hà Nội đã vào chớm đông. Sáng nay, mở ứng dụng Thời tiết trên điện thoại thấy hiện 18 độ C, mình hốt hoảng. Nhìn xuống đường lớn qua cửa kính chung cư, người đi đường cũng đã mặc áo khoác; mình mới vội từ bỏ ý định mặc một chiếc áo mỏng phi ra…

  • Đi để mà đi

    Mãi tới mấy ngày vừa rồi, mình mới rờ tới cuốn Đường xưa mây trắng từng được một người bạn tặng vào hồi sinh nhật tháng Hai vừa rồi, ra đọc. Đường xưa mây trắng kể về cuộc đời của Bụt bằng giọng văn giản dị và chậm rãi. Chương 1 của cuốn sách, mang…