Những tuần cuối cùng của năm âm lịch luôn dấy lên một cảm giác khẩn trương và đầy hứng khởi. Ta biết mình đang tiến đến điểm cuối của một guồng quay, và ngay sau đấy là một tiến trình mới. Lắm lúc, tôi bỗng giật mình biết ơn những lớp người cổ đại hàng chục nghìn năm trước đã khai sinh ra việc quy thời gian về trong các vòng lặp.
Dẫu biết rằng một phận người vắt từ đêm ba mươi sang sáng mồng Một không khiến những bất toại hôm qua đã kịp về hồi viên mãn, song người ta có một dịp hoàn hảo để trông đợi những ngày rồi sẽ sáng hơn.
Gần đây, có những sáng thức dậy trong căn nhà xinh xắn của hai vợ chồng hay một khoảnh khắc rảo bước trên những con đường đang sang sửa của Hà Nội, tôi bỗng thấy lòng mình chợt thênh thang như thể sắp sửa đón chào vận hội mới. Tôi vẫn nghĩ những vận hội lớn thường ghé thăm đời người trong những ngày rất đỗi bình thường. Trong những ngày tôi bình thản ăn một bữa cơm nhà với chồng, trong một chiều ngồi yên viết bài dưới một tán bàng loang lổ sắc cam đang nghiêng mình ngắm phố, trong một tối ru mình vào trong giấc ngủ dài – nơi ký ức của những ngày đến đi không còn hằn lên cơn mộng mị.
Tôi luôn nghĩ mình cần chuẩn bị bản thân cho những ngày hạnh phúc sắp sửa. Mà sự bình thản chính là hành trang đáng giá nhất.
Một năm qua, câu hỏi Làm sao để biết mình vẫn đang tiến lên khiến tôi trăn trở.
Tôi không muốn ru ngủ bản thân bằng nhiều diễn ngôn đang cào xới mạng xã hội – rằng kiểu như dù đi chậm hơn nhưng là cơ hội để hiểu bản thân hơn, rồi thì cho phép bản thân nghỉ ngơi sau một thời gian lao đi hùng hục. Bởi vốn dĩ, tôi luôn đảm bảo tâm trí được giữ ở trạng thái ý thức rõ về mọi sự diễn ra trong đời ngay cả trong những ngày bận nhất. Đồng ý khoảng nghỉ nào cũng sẽ là cơ hội để hiểu bản thân hơn – song điều đó không có nghĩa những ngày như thế có thể dài bao nhiêu cũng được.
Vì thế, tôi cần những lập luận không dựa trên sự tự an ủi.
Thật tuyệt, 2025 rốt cục cho tôi thẳng thắn nhìn nhận có những kỹ năng mình chẳng tốt chút nào, rồi dù chỉ 1% cải thiện của nó cũng ngốn của tôi một tá năng lượng tự lên động lực cho mình. Tôi nhặt ra chính xác cảm xúc khó chịu đang chi phối việc làm hay không làm một hành động / tác vụ, sau đó lựa chọn một tư duy thay thế và ép bản thân làm những việc “mình không thích nhưng có ích cho mình” (câu này ngày xưa được học ở Tôi tài giỏi, nhớ mãi tới giờ).
Khả năng ép buộc và tự giáo huấn cái thân này đã thực sự tăng kha khá trong năm 2025. Tôi nhìn nhận mình đủ khoẻ mạnh về tâm trí để cho phép những sự thúc ép hơi “thô bạo” một chút diễn ra, do nắm chắc về khả năng quản trị áp lực.
Những ngày cuối của năm âm lịch, trời đã dần sáng hơn. Rốt cục, tôi đã dần yêu được cái diễn biến bất toàn mà cuộc đời chọn cho mình, sau những ngày khăng khăng chối từ nó như một kẻ ngoại lai.




Bình luận về bài viết này