Cuối năm trời dần sáng

Cuối năm trời dần sáng

Những tuần cuối cùng của năm âm lịch luôn dấy lên một cảm giác khẩn trương và đầy hứng khởi. Ta biết mình đang tiến đến điểm cuối của một guồng quay, và ngay sau đấy là một tiến trình mới. Lắm lúc, tôi bỗng giật mình biết ơn những lớp người cổ đại hàng chục nghìn năm trước đã khai sinh ra việc quy thời gian về trong các vòng lặp.

Dẫu biết rằng một phận người vắt từ đêm ba mươi sang sáng mồng Một không khiến những bất toại hôm qua đã kịp về hồi viên mãn, song người ta có một dịp hoàn hảo để trông đợi những ngày rồi sẽ sáng hơn.

Gần đây, có những sáng thức dậy trong căn nhà xinh xắn của hai vợ chồng hay một khoảnh khắc rảo bước trên những con đường đang sang sửa của Hà Nội, tôi bỗng thấy lòng mình chợt thênh thang như thể sắp sửa đón chào vận hội mới. Tôi vẫn nghĩ những vận hội lớn thường ghé thăm đời người trong những ngày rất đỗi bình thường. Trong những ngày tôi bình thản ăn một bữa cơm nhà với chồng, trong một chiều ngồi yên viết bài dưới một tán bàng loang lổ sắc cam đang nghiêng mình ngắm phố, trong một tối ru mình vào trong giấc ngủ dài – nơi ký ức của những ngày đến đi không còn hằn lên cơn mộng mị.

Tôi luôn nghĩ mình cần chuẩn bị bản thân cho những ngày hạnh phúc sắp sửa. Mà sự bình thản chính là hành trang đáng giá nhất.

Một năm qua, câu hỏi Làm sao để biết mình vẫn đang tiến lên khiến tôi trăn trở.

Tôi không muốn ru ngủ bản thân bằng nhiều diễn ngôn đang cào xới mạng xã hội – rằng kiểu như dù đi chậm hơn nhưng là cơ hội để hiểu bản thân hơn, rồi thì cho phép bản thân nghỉ ngơi sau một thời gian lao đi hùng hục. Bởi vốn dĩ, tôi luôn đảm bảo tâm trí được giữ ở trạng thái ý thức rõ về mọi sự diễn ra trong đời ngay cả trong những ngày bận nhất. Đồng ý khoảng nghỉ nào cũng sẽ là cơ hội để hiểu bản thân hơn – song điều đó không có nghĩa những ngày như thế có thể dài bao nhiêu cũng được.

Vì thế, tôi cần những lập luận không dựa trên sự tự an ủi.

Thật tuyệt, 2025 rốt cục cho tôi thẳng thắn nhìn nhận có những kỹ năng mình chẳng tốt chút nào, rồi dù chỉ 1% cải thiện của nó cũng ngốn của tôi một tá năng lượng tự lên động lực cho mình. Tôi nhặt ra chính xác cảm xúc khó chịu đang chi phối việc làm hay không làm một hành động / tác vụ, sau đó lựa chọn một tư duy thay thế và ép bản thân làm những việc “mình không thích nhưng có ích cho mình” (câu này ngày xưa được học ở Tôi tài giỏi, nhớ mãi tới giờ).

Khả năng ép buộc và tự giáo huấn cái thân này đã thực sự tăng kha khá trong năm 2025. Tôi nhìn nhận mình đủ khoẻ mạnh về tâm trí để cho phép những sự thúc ép hơi “thô bạo” một chút diễn ra, do nắm chắc về khả năng quản trị áp lực.

Những ngày cuối của năm âm lịch, trời đã dần sáng hơn. Rốt cục, tôi đã dần yêu được cái diễn biến bất toàn mà cuộc đời chọn cho mình, sau những ngày khăng khăng chối từ nó như một kẻ ngoại lai.

Bình luận về bài viết này

Bài viết khác

  • Cuối năm trời dần sáng

    Những tuần cuối cùng của năm âm lịch luôn dấy lên một cảm giác khẩn trương và đầy hứng khởi. Ta biết mình đang tiến đến điểm cuối của một guồng quay, và ngay sau đấy là một tiến trình mới. Lắm lúc, tôi bỗng giật mình biết ơn những lớp người cổ đại hàng…

  • Tính đến thời điểm hiện tại, 2025 là năm mình học được nhiều bài học quan trọng nhất về communication, cả trong công việc lẫn đời sống cá nhân. Những người quen mình từ năm 2023 trở đi không phải ai cũng biết mình có background về báo chí, từng làm marketing và xây dựng…

  • Chào mọi người, Năm mới chỉ cách chưa đầy ba tuần nữa. Mình nói với bạn bè rằng, mình cảm thấy năm nay trôi qua nhanh một cách ảo diệu và hình như không chỉ mình mình có cảm giác này. Trong những ngày cuối năm, một trong các hoạt động mình phải thực hiện…

  • Nghĩ về networking sau một thập kỷ

    Chào mọi người, Tuần vừa rồi, mình trở về trường cũ – Trường Chính sách công và Quản lý Fulbright (FSPPM), Đại học Fulbright Việt Nam để tham dự Lễ Kỷ niệm 30 năm thành lập Chương trình giảng dạy Kinh tế Fulbright (mà giờ chính là FSPPM). Cộng đồng học viên và cựu học…

  • Chào mọi người, Sáng nay, hai vợ chồng mình đi ăn sáng và cà phê trên phố. Trên đường đèo nhau đi, mình chợt nhớ về những ngày còn là học sinh cấp Hai, cấp Ba và thường phải đi học thêm một môn gì đó vào sáng Chủ nhật, thậm chí cả chiều. Mặc…

  • Có một chi tiết trong cuốn “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” của Haruki Murakami mà tôi rất thích, đó là việc tác giả luôn dừng tay khỏi bản thảo ở đúng khúc cảm xúc đang… tuôn trào nhất. Trái với cách làm thông thường – dừng viết khi cạn ý, Haruki Murakami…

  • Chào mọi người, Trong mấy tháng trở lại đây, mình tìm tòi nhiều về các chương trình học bổng nhằm chuẩn bị cho một số kế hoạch phát triển bản thân sắp tới, và một quảng cáo thế này đã xuất hiện trên Facebook mình: Trong suốt những năm tháng làm ban tổ chức của…

  • Của hồi môn mà bố mẹ để lại cho tôi

    Chào mọi người, Ngày hôm nay kỷ niệm một năm (9/11/2024 – 9/11/2025) Lễ Ăn hỏi của mình và chồng. Nhân dịp có “nhà” mới (chiếc blog này), mình muốn đăng lại bài viết mà mình đã viết dành tặng riêng bố mẹ sau ngày Ăn hỏi. Bài từng được đăng trên Facebook cá nhân…

  • Chào mọi người, Tháng Mười Một đã đến và năm 2025 lại sắp sửa kết thúc. Nhìn lại mười tháng vừa qua, ngoài công việc chính mình làm thì còn có một nội dung đã chiếm khá nhiều thời của mình mỗi tuần: ứng tuyển các chương trình (gồm hội thảo, hội nghị chuyên đề,…

  • Hà Nội đã chớm Đông

    Hà Nội đã vào chớm đông. Sáng nay, mở ứng dụng Thời tiết trên điện thoại thấy hiện 18 độ C, mình hốt hoảng. Nhìn xuống đường lớn qua cửa kính chung cư, người đi đường cũng đã mặc áo khoác; mình mới vội từ bỏ ý định mặc một chiếc áo mỏng phi ra…